“Mình nói chuyện mình” không theo trend, không hiệu ứng rực rỡ, không nhiều thoại

(ĐSVH) Tối 10/8, vở kịch “Mình nói chuyện mình” chính thức được công diễn tại Nhà hát Thực nghiệm - Trường Múa TP.HCM. Dù không có nhiều hiệu ứng, trend, thoại,... nhưng vẫn cuốn hút một cách lạ thường.

Với thời lượng 90 phút, vở kịch thể nghiệm “Mình nói chuyện mình” dù không sử dụng nhiều hiệu ứng sân khấu đặc biệt, nhưng vẫn mang đến cho khán giả nhiều cung bậc cảm xúc, sự đồng cảm và tìm thấy chính mình trong câu chuyện. 

Kịch thể nghiệm được hiểu là dùng ngôn ngữ hình thể, những động tác vũ đạo mang tính ước lệ cao của nghệ thuật Tuồng kết hợp với múa đương đại, nghệ thuật ánh sáng, âm nhạc để lột tả cốt truyện và tính cách nhân vật. Tác phẩm lần này, khi xem có thể dễ dàng nhận thấy vở kịch được chia làm 2 phần, nhưng vẫn liên kết chặt chẽ với nhau. Đạo diễn Đoàn Khoa đã thể hiện sự tương phản rất rõ ràng trong phần đầu của vở kịch “Mình nói chuyện mình”. Chính đạo diễn đã “nhập” vào câu chuyện của 4 nhân vật khéo léo, để sự xuất hiện của mình hòa chung vào câu chuyện của từng nhân vật, thành một người dẫn chuyện, chứ không phải bạn diễn trong câu chuyện. 

Bốn nhân vật chính trong vở kịch này đóng vai trò như biểu tượng của cuộc sống con người. Bao gồm một người phụ nữ cao tuổi mang trong mình sự hồi xuân (do NSND Kim Xuân đóng), một doanh nhân thành đạt (do NS Quang Thảo thể hiện), một phụ nữ trung niên (do NS Hồng Ánh thủ vai), và một người trẻ là streamer (do diễn viên Huỳnh Ly đảm nhận). 

Các diễn viên tham gia trong “Mình nói chuyện mình” nghệ sĩ Đoàn Khoa trong vai trò "cây đèn đường" soi sáng, chứng kiến tất cả...

NSND Kim Xuân đóng vai một quý bà hồi xuân, sẵn sàng dùng tiền kéo lại tuổi tác, làm hài lòng tình trẻ

NS Quang Thảo một doanh nhân thành đạt trong công việc

 NS Hồng Ánh một quý cô thành công, bề ngoài giàu có hạnh phúc, nhưng thực sự mọi thứ không có gì

Diễn viên Huỳnh Ly một cô gái đam mê sức mạnh ảo từ mạng xã hội

Dù họ chỉ đứng hoặc ngồi nói chuyện, nhưng bên trong sự tĩnh lặng ấy lại ẩn chứa những cảm xúc mãnh liệt, những xung đột nội tâm. Cảm giác của họ như bị cuốn vào một cuộc xoay vòng không ngừng, như một cơn bão tố đầy mâu thuẫn, một cuộc đấu tranh đầy toan tính về danh vọng, tình yêu và tiền bạc. Cuộc sống hiển hiện trước mắt, đầy những thử thách và thay đổi không ngừng!

Sau đó, một tai ương bất ngờ ập đến, khiến cho tất cả toan tính về danh vọng, tình yêu, tiền bạc biến mất. Bốn con người đó, lúc này chỉ biết nương tựa vào nhau, cùng nhau cảm nhận cuộc sống trôi chậm, rất chậm.

Tuy phần này ít có lời thoại, nhưng lại được truyền tải thông qua cử chỉ, hành động và động tác múa. Tất cả được thể hiện một cách chính xác, nghiêm túc và chuyên nghiệp, đồng thời cũng rất sống động và hấp dẫn. Nhờ những biểu đạt này, khán giả dễ dàng hiểu rằng các nhân vật đang trải qua một biến đổi lớn.Mọi thứ thay đổi, tan biến, gần như hủy diệt, nhưng chính những biến cố này lại giúp họ tìm thấy một tâm hồn mới. Họ học cách chia sẻ, đùm bọc, yêu thương và cảm nhận sâu sắc hơn về cuộc sống. Hình ảnh những chiếc bong bóng xà phòng lơ lửng trong không gian tạo ra một khung cảnh lãng mạn, hoặc hình ảnh những người nhân vật cởi giày để cảm nhận sự gần gũi, hòa quyện với thiên nhiên... Tất cả mang đậm tính chất tượng trưng và đầy hy vọng!

Dù ít thoại, nhưng đủ làm khán giả cảm được nội dung, từng động tác múa, hiệu ứng ánh sáng nhẹ nhàng, hay sự xuất hiện của những bong bóng xà phòng dễ tan vỡ cũng tạo cho khán giả biết sự hạnh phúc, đôi khi không kéo dài...

Tuy nhiên, một tiếng chuông điện thoại vang lên, mọi thứ trở về vị trí cũ, con người vẫn quay trở lại những thói quen, những hứng khởi ban đầu. Vòng xoay cuộc sống tiếp tục vận hành, con người lại cách xa nhau, những rào cản vô hình xuất hiện, họ dần đánh mất nhau, đánh mất chính mình. 

Trước đó, tâm sự về dự án, đạo diễn Đoàn Khoa trải lòng: “Chúng tôi là những người liều lĩnh, đầu tiên là Hồng Ánh. Tôi nể cô ấy. Tôi chưa từng có kế hoạch cho dự án này. Một dịp tình cờ, tôi gặp lại Ánh, một người đồng nghiệp lâu năm. Tôi không tưởng tượng được rằng ở thời điểm này mà vẫn còn một người mê nghề đến vậy. Thế nhưng, nếu gặp nhau để làm về những vở kịch sướt mướt, những câu chuyện éo le thường thấy, thì tôi không ham. Tôi chỉ hứa là nếu có ý tưởng đặc biệt, thậm chí là phiêu lưu, tôi sẽ chia sẻ cùng Hồng Ánh. Khi bắt tay thực hiện “Mình nói chuyện Mình”, tôi tin điều chúng tôi đang ấp ủ sẽ khác với những gì trước đây người ta đã từng thực hiện. Chúng tôi thực sự muốn làm điều gì đó thật trân trọng và đặc biệt tâm huyết để gửi tới công chúng, những người yêu mến sân khấu kịch. Mong khán giả sẽ thấu hiểu được tâm tình của tôi, của Hồng Ánh, và của chị Kim Xuân, Quang Thảo, Huỳnh Ly. Họ là những người giỏi nghề và mê nghề. Chính sự “mê nghề” ấy của họ đã làm cho bản năng sân khấu trong tôi được hâm nóng trở lại”.

Poster chính thức của dự án "Mình nói chuyện mình"

Nguồn: Kịch “Mình nói chuyện mình”

Mình nói chuyện mình